Trong tình dục lắm khi khó tránh khỏi khác biệt và bất đồng, và tùy người tùy cảnh mà có cách khắc phục khác nhau. Nhiều đường dẫn đến thành công nhưng cũng lắm ngả thất bại, trong đó có việc tiếp nhân định sai giữa khác biệt và bất đồng.
Không sa đà câu chữ, chỉ tập trung về hậu quả và cách khắc phục của nhầm lẫn này. Đại để, khác biệt là dạng không thống nhất thể nhẹ, dễ giảng hòa, dễ thỏa hiệp nếu cần. Ngược lại, xử lý bất đồng khó hơn, lắm khi không thể, bởi nó là kết quả khác biệt trầm trọng.
Ảnh minh họa
Mở rộng: khác biệt khác bất đồng nên cách giải quyết khác nhau. Coi thường, dung dưỡng khác biệt lâu ngày sẽ biến thành bất đồng. Ngược lại, trầm trọng hóa khác biệt dẫn đến cách xử lý “thịt trâu bằng dao mổ gà” làm xấu tình hình, thậm chí đổ vỡ đáng tiếc.
Vậy, thế nào là khác biệt, thế nào là bất đồng? Hiển nhiên khó có câu trả lời rạch ròi, chỉ có thể chỉ ra với tinh thần đơn cử, áng chừng. Tựu trung:
Không thống nhất các chi tiết như tư thế, động tác, “chín lần cạn - một lần sâu”… thường chỉ được xếp về dạng khác biệt, bởi dung hòa không khó nhờ dựa vào sự da dạng các tư thế bộ phận the hoặc nếu như cần tiến đến thỏa hiệp, đêm nay ông là vua, đêm mai bà làm soái.
Thời gian, nơi chốn, và những thói quen, cá tính như cách trang trí loan phòng, chọn màu áo ngủ, tắm táp trước giờ G… hẳn cũng chỉ đáng điền vào mục xung khắc nhỏ…
Hoàn toàn ngược lại, những dị biệt mang tính nguyên tắc dưới đây không thể xếp vào kiểu không hiểu nhau kiểu “chén đĩa trong chậu còn khua”. Đầu bảng là sự bất đồng nhân sinh quan: thanh và tục. Đơn cử, bà kịch liệt phản đối động tác giao hoan đường miệng vì cho rằng chúng là “trò tởm” của giới ăn sương, trong khi ông viện cớ bản thân chẳng ngại “tay lấm chân bùn” trên giường thì vợ phải trách nhiệm “bánh ít đi, bánh quy lại”. Những cuộc đối đầu kiểu này hoàn toàn có thể biến hạnh phúc vợ chồng thành thảm họa và rất khó ngồi về bàn đàm phán.
Thần thái gối chăn cũng là một kiểu bất đồng sâu sắc của nhiều đôi uyên uyên ương. Ông suy nghĩ đơn giản: đàn ông phải mạnh tay, mạnh chân trên giường, đã là vợ chồng hà cớ phải “phu phụ tương kính như tân”; ngược lại với bà “miếng trầu đầu câu chuyện” thô lậu trên giường là bụng vũ phu.
“Bao nhiêu là đủ” là một kiểu bất đồng được “số hóa” (tuy không phải lúc nào mục đích chính cũng hướng đến 1 con số). Ông cho rằng cống hiến của mình là đủ mô tả trách nhiệm là chồng, con người không phải máy, đòi hỏi quá đáng là… đàn bà tham, với bà thì sự tình đơn thuần tới tối giản “ly nước còn lưng là ly nước chưa đầy, mà để ly của bà chưa đầy là lỗi của ông, không on-đơ gì cả…
Như đã nói, khác biệt để lâu sẽ hóa bất đồng, và trên đường tiến hóa này sẽ có hiện tượng những dạng “nửa chín nửa sống” (tất nhiên,trong mục bất đồng cũng có đôi ba hạng từ vừa vừa đến “không đội trời chung” hay đã tác tệ tới độ dọa... đánh nhau).
Đơn cử, ban đầu sự không hiểu nhau vào kiểu thức truyền thống “ông trên bà dưới” chỉ là khác biệt làm phật ý bà chút chút, nhưng lâu ngày, đặc biệt sau mọi cô gắng yêu cầu ông chuyển thế, sáng tạo hơn bất thành, thì khác biệt tí hon bắt đầu ăn mau chóng lớn từ dằn dỗi bùng nổ thành xung khắc và kết cục có thể là tối hậu thư sắt đá “ trảo đổi hay ra… đi-văng ngủ” dành cho lang quân.
Chi tiết thêm dễ sa vào cảnh lòng vòng câu chữ. Gút lại: đừng nhầm lẫn khác biệt và bất đồng và nếu cần cứu vãn hãy từ khi khác biệt chứ đừng để đến hồi bất đồng, khi đó khoảng cách có thể đã quá xa để có thể “cùng nhìn về một hướng”.
ĐỖ MINH TUẤN







0 nhận xét:
Đăng nhận xét